HLV Miura thẳng thắn chê V-League trên báo Nhật Bản

Standard

HLV Toshiya Miura có nhiều chia sẻ thú vị về bóng đá và cuộc sống ở Việt Nam khi trả lời tờ J-Sport hồi tháng 10. VnExpress lược đăng một phần bài phỏng vấn này.
Miura xin lỗi CĐV Việt Nam
– Ấn tượng mạnh nhất của ông về nền bóng đá ở quốc gia này, khi mới đến Việt Nam?

– Thẳng thắn mà nói, V-League rất tệ. Cầu thủ không chịu chạy, và cũng không chịu khó vận động, có lẽ là vì trận đấu bắt đầu lúc 17h khi thời tiết còn nắng nóng. Điều này cũng có lý do của nó. Một là do truyền hình phát hai hoặc ba trận đấu cùng lúc. Hai là do lúc 19h có chương trình thời sự nên không thể tổ chức trận đấu vào lúc đó.

– Thế còn ấn tượng về đội tuyển Việt Nam?

Nếu ở Nhật Bản, chúng tôi phải thảo luận đẩy ai xuống với những câu hỏi đại loại “Tại sao không chọn cầu thủ này?”. Còn ở Việt Nam thì ngược lại, ban đầu tôi thấy hầu như không ai vừa mắt mình nên phải dùng phương pháp loại trừ. Nghĩa là, bỏ cậu này vậy thì chọn cậu kia thôi (cười). Sau đó chuyện huấn luyện mới bắt đầu.

Đặc trưng của cầu thủ ở Đông Nam Á có lẽ là ghét chạy hay phòng ngự. Những cầu thủ giỏi ở đây cũng chỉ giống như cầu thủ giỏi ở Nhật Bản 30 năm trước, chỉ giỏi khi giữ bóng. Với bóng đá chuyên nghiệp, điều này là tối kỵ. Tôi có cảm giác họ rất khó khăn để có thể chạy và chiến đấu được như mức độ hiện tại.

HLV Miura thấy khó khăn, nhưng bước đầu đã làm các học trò dưới trướng ông ở đội Olympic và tuyển Việt Nam chơi bóng có tổ chức và kỷ luật hơn. Ảnh: Lâm Thỏa.
– Môn bóng đá nam tại ASIAD 2014 ở Hàn Quốc vừa qua thì thế nào, thưa ông?

– Tôi đã nghĩ là đội tuyển Olympic Việt Nam sẽ không thắng được Iran, nhưng nhờ có những cầu thủ dẫn dắt tốt, chúng tôi đạt kết quả khả quan. Chúng tôi đã có thể thắng trong trận đấu với UAE, dù thực tế là đã thua. Qua giải đấu này, tôi phải thay đổi một chút quan điểm về các học trò, bởi tôi từng nghĩ rằng họ hoàn toàn không thể làm gì được trước các đối thủ.

– Sinh hoạt của ông ở Việt Nam như thế nào?

– Có khoảng 10.000 người Nhật Bản ở Hà Nội. Vì thế, ở đó cũng có sẵn nhà hàng sẵn sàng phục vụ đồ ăn Nhật Bản. Vì tôi là huấn luyện viên đội tuyển quốc gia nên chế độ đãi ngộ hoàn toàn khác (chế độ VIP). Liên đoàn bóng đá Việt Nam thông báo rằng tôi không cần phải tự lái xe, và cấp cho tài xế, xe riêng.

Lái xe của tôi bị bắt năm lần do vi phạm giao thông, nhưng lái xe nói: “Ông này là huấn luyện viên đội tuyển quốc gia” nên cảnh sát giao thông cũng cho qua. Ngoài ra, khi tôi đi cùng đội tuyển đến sân thi đấu cũng có cảnh sát dẫn đường. Ở Việt Nam, xe máy lộn xộn, nên tôi cũng được khuyên là không nên đi lung tung. Tôi nghĩ làm huấn luyện viên đội tuyển quốc gia Việt Nam đúng là đặc biệt thật!

Với Miura, công việc ở Việt Nam mang lại cho ông những trải nghiệm hoàn toàn mới mẻ và thú vị. Ảnh: Đức Đồng.
– Đâu là những thời khắc thảnh thơi nhất của ông khi đảm nhiệm công việc hiện tại?

– Lúc thảnh thơi là những lúc xem bóng đá mà tự nhiên hiểu được thêm điều gì đó. Người Việt Nam nói chung không thích đả kích, và giống người Nhật ở chỗ ngại va chạm. Tôi cảm thấy vui vì điểm chung đó. Bữa trưa ở Việt Nam cũng có cảm giác thư thả hơn so với cách người Nhật ăn cơm hộp, mua từ cửa hàng đồ ăn nhanh, rồi ăn trong khoảng 15-20 phút.

Trong bữa trưa, tất cả mọi người đều uống bia. Uống bia thực sự đấy. Sau bữa trưa là thời gian ngủ trưa. Mọi người sẽ ngủ trưa khoảng một tiếng. Đây là thói quen từ bé. Về thói quen này, ở công ty cũng như thế. Liên đoàn Bóng đá Việt Nam (VFF) bắt đầu làm việc lúc 8h30, nhưng từ 8h30 đến 9h mọi người mới đến chỗ làm; từ 12-14h là thời gian nghỉ trưa và 16h30 kết thúc công việc.

Có trợ lý nói với tôi là anh ta muốn vị trí tốt hơn, tôi nghĩ trong bụng là: “Muốn vậy, thì hãy làm việc đi.” Cảm giác về cuộc sống ở Đông Nam Á là như thế. Người bình thường thì khoảng 17h là kết thúc công việc.

– Ông phải làm sao để thích nghi vớ

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

2 + 3 =